Thiên Hạ Đệ Nhất Yêu Nghiệt

Chương 218 - Chương 167.1

/222


Edit: huyền béo

Beta: Nhisiêunhân

Bỗng nhiên một bàn tay trắng nõn thon dài nhỏ nhắn từ bên trong xe ngựa tát hắn một cái, nữ tử bên trong cười lạnh một tiếng, Ta chính là vị hôn thê của Hoa gia các ngươi, các ngươi còn chưa tránh ra?

Tuy rằng thị vệ canh cửa đã trúng một tát nhưng vẫn không chịu cho đi qua, hắn nén giận nói: Cho dù ngươi là ai, nhưng Cơ công tử, Anh tiên sinh, Nhiễm công tử, Dung công tử đều đã dặn dò không được để cho người không rõ thân phận, không quan trọng tiến vào, nếu không thì đầu của chúng ta sẽ khó mà giữ nổi. Cho dù các hạ là vị hôn thê của Hoa gia, nhưng cũng không có căn cứ xác thực nào để chứng minh rõ thân phận của ngươi.

Tiểu tử, ta khuyên ngươi một câu, chúng ta không phải người không có thân phận rõ ràng, đám cầm lông gà mà tưởng lệnh tiễn*, đám mắt chó các ngươi nhìn cái này đi, đây chính là lệnh bài mà Hoa gia các ngươi có thấy cũng phải lui lại ba bước. Một nam tử hoa y giơ lệnh bài trong tay lên, khí thế bức người. Hắn liếc xéo thủ vệ nghiêm ngặt xung quanh, thách thức: Lệnh bài này cả thiên hạ chỉ có một, cũng chỉ vị hôn thê của Hoa Tích Dung mới có được mà thôi, các ngươi có thấy rõ không, nếu không thấy rõ thì phải mời đại phu về khám lại mắt đi, lũ đui mù.

(*Cầm lông gà mà tưởng lệnh tiễn: Lệnh tiễn/ thẻ lệnh: Còn gọi là cờ lệnh/ cờ chỉ huy. Ngày xưa cờ nhỏ, với đầu cán có gắn thêm mũi tên bằng kim loại được dùng để phát lệnh trong quân đội. Cho nên nó được gọi là lệnh tiễn ( Tiễn: mũi tên). Ý nghĩa của nó suy rộng ra là hiệu lệnh, chỉ thị của cấp trên. Hiểu nôm na là thấy lệnh tiễn như thấy cấp trên.

Mặt khác, thời xưa khi truyền lệnh người ta thường cắm vào giấy viết thư lông vũ của một loài động vật nào đó coi như là dấu hiệu, số lượng lông vũ càng nhiều chứng tỏ sự kiện càng cấp bách.

“Lông gà” là thứ vô dụng, trong khi lệnh tiễn là thứ mà ta có thể dựa vào nó để ra lệnh, là thứ vô cùng quan trọng. Về sau người ta dùng câu tục ngữ “Cầm lông gà làm lệnh tiễn” này để mô tả một người dựa vào thủ trưởng (hoặc là một người nào đó), lợi dụng quyền uy để sai khiến việc này, điều khiển việc kia.

Một số trường hợp về “Cầm lông gà làm lệnh tiễn” : giả truyền quân lệnh, chuyện bé xé ra to, chuyện không quan trọng nhưng lại báo là quan trọng,…

Nguồn: Mắc Dịch Hội)

Vẻ mặt hắn khinh thường, khoé môi cong lên bễ nghễ kiêu ngạo.

Nếu Tô Mặc thấy người này nhất định sẽ cười khẽ hai tiếng, bởi vì hắn chính là Cao công tử tự cho mình là siêu phàm trong sòng bạc ngày đó.

Lúc này trang phục hắn mặc còn lộng lẫy hơn, không phải quý tộc tầm thường có thể mặc được.

Lúc này tướng quân thủ thành trước cửa đã đi tới, ánh mắt vẫn bình tĩnh thản nhiên, hắn cũng có chút hiểu biết, ngày xưa đã từng vào Nam ra Bắc cùng Hoa Tích Dung. Khi nhìn thấy lệnh bài, hắn lập tức biến sắc, nói: Cho đi!

Nam tử kia càng cười kiêu ngạo hơn, Xem ra các hạ vẫn có chút kiến thức, biết thẻ bài này là thật, nếu không ta sẽ khiến Hoa Tích Dung phế bỏ chức vụ của các ngươi, đám chó các ngươi đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Dứt lời, xe ngựa lập tức chạy nhanh vào trong thành. Quan viên trước cửa thành lập tức tự mình tiến lên nghênh đón, còn phái người hộ tống trên đường. Vẻ vênh váo tự đắc, giọng nói oang oang của Cao công tử tất cả đều rơi vào tai của các binh lính phía bên ngoài.

Không ai để ý đến vẻ kính trọng sau khi quan viên kia nhìn thấy lệnh bài, mà chỉ thấy thái độ khác thường của hắn đối với nam nữ tử trong xe ngựa.

Mọi người xung quanh không nhịn được thầm nghĩ, trong xe ngựa này rốt cuộc là ai mà ngông cuồng như vậy?

Chiếc xe vừa rồi đến rất phô trương, chiêng trống kèn ầm ĩ, trên thuyền còn có múa sư múa rồng, dọc đường có hai trăm thiếu niên nam nữ đi chân trần kéo thuyền, trải thảm đỏ dưới thuyền cho chủ rồi mới bước xuống. Xe ngựa thì sang trọng, bảy tám con ngựa lớn kéo xe, cho dù là những quý tộc Ma giới khác cũng không có khí thế phô trương như thế.

Đại nhân thủ thành cư nhiên lại còn cung kính với người trong xe, rốt cuộc bọn họ là ai?

Đợi cho xe ngựa đi xa, một thị vệ vội vàng lên tiếng hỏi: Đại nhân, trong xe ngựa là người tai to mặt lớn nào vậy? Hình như rất cao quý! Chúng ta cũng không nắm rõ.

Đúng vậy! Nữ nhân bí ẩn thật, lệnh bài đó là của ai? Mọi người đều tò mò nhìn viên quan thủ thành, hiếu kì hỏi liên tục.

Phần lớn nhóm binh sĩ canh phòng ở phía ngoài của Hoa Tích Dung đều là tân binh mới đến, cũng không nhận biết nhiều người tai to mặt lớn, trông coi cửa thành sẽ giúp kiến thức của bọn họ được tăng thêm.

Quan viên nói: Các ngươi chưa từng thấy nàng nhưng hẳn là đều đã từng nghe nói đến thân phận của nàng rồi.

Hắn ta đăm chiêu, cảm thấy sự việc hôm nay dường như sẽ gây nên sóng gió.

Nàng rốt cuộc là quý tộc gì? Người bên cạnh hỏi.

Các ngươi nghe cho rõ, nàng ta chính là đệ nhất mĩ nữ Ma giới, Cao tiểu thư, vị hôn thê của Hoa gia! Lệnh bài của nàng chính do tiên đế lưu lại, hiện tại được xem như một món bảo vật.

Chậc chậc, không ngờ nàng lại thật sự là vị hôn thê của Hoa gia, nhưng trước kia ta nghe nói nàng không coi trọng Hoa gia mà.

Cái này chứng minh cho một việc, nam nhân có đẹp cũng không để làm gì, phải có bản lĩnh mới được. Hiện tại Hoa gia của chúng ta chính là đệ nhất nam nhân Ma giới, phong thái phi phàm, nàng không có lý do gì không hối hận, bỏ qua viên ngọc này.”

Không sai, nữ nhân này rốt cuộc đã biết thực lực của Hoa gia, không biết trong lòng Hoa gia sẽ như thế nào đây?

Nếu nghe theo lệnh của phụ mẫu, vậy thì lần này dù như thế nào thì Hoa gia cũng phải cưới nữ nhân này.

Mọi người không biết rằng Hoa Tích Dung và Tô Mặc đã thành thân, còn nghĩ rằng nàng sẽ nhanh chóng trở thành đệ nhất phu nhân Ma giới.

Có người lại lắc đầu, cảm thấy loại nữ nhân ngại bần yêu phú này căn bản là không xứng với Hoa Tích Dung.

*

Cao tiểu thư tao nhã ngồi trong phòng khách, đưa mắt nhìn hoàn cảnh xung quanh, cảm thấy nơi này thật là thoải mái xa hoa, tráng lệ.

Trước bức rèm cửa sổ trắng như tuyết,




/222