Hiền Tri Thiên Lý

Chương 102 - Chương 98

/170


Ai cũng chưa tỉnh hồn, mờ mịt từ trên xe bước xuống, tóc dựng đứng hết lên, hệt như vừa bị một cơn lốc cấp mười quét qua vậy.

“Chuyện gì vừa xảy ra vậy?” Sa Hạt vừa lấy tay vuốt tóc vừa nói, “Đây là dị năng gì?”

Mọi người khó hiểu nhìn nhau, duy chỉ có Tra Nhĩ và Thiên Lý là có vẻ bình tĩnh, vì vậy tất cả đều hướng tầm mắt của mình lên người họ.

Tra Nhĩ không thèm nhìn họ lấy một cái, muốn biết được gì đó từ hắn là chuyện không thể nào. Thiên Lý cũng không nhiều lời, chỉ nói: “Nếu tất cả đã an toàn rồi thì cùng bàn bạc chuyện tiếp theo đi?”

“Tiếp theo sao?” Băng Xà tùy ý ngồi xuống đất, bất đắc dĩ nói: “Tìm một nơi nào đó an toàn để nghỉ ngơi trước đã, sau đó phải nhanh chóng đến điện Nữ thần Mặt Trời để tụ hợp với các thành viên của tổ khác.”

Nhóm Nặc Á cũng đang có ý đó, nhiệm vụ lần này không những phải tìm hiểu về khe núi Hoan Nhạc, mà còn phải dốc hết sức tiêu diệt toàn bộ sinh vật trọc hóa ở đây.

“Lam Điểu đâu?” Lúc này, đám người Bạch Sư từ trên xe động lực đi xuống, phát hiện thiếu mất một người, liền kinh ngạc hỏi.

Mấy người Sa Hạt liếc mắt nhìn nhau, trên mặt đều hiện lên vẻ buồn bã, đi tới giải thích cho đồng bạn, bốn người kia nghe được tin tức này, lại thêm một hồi bi thương.

“Linh, việc vừa rồi là do em hoặc Kỵ Sĩ làm đúng không?” Nặc Á nhỏ giọng hỏi.

Thiên Lý cười cười, không trả lời, nhưng vẻ mặt này của cô đã nói rõ rất nhiều vấn đề. Những người còn lại kinh ngạc vài giây rồi lại trở lại bình thường, đối với một người không thể nào đoán được theo cách thường như vậy, thì lâu lâu sáng tạo ra một vài kỳ tích cũng có gì lạ kì lạ đâu?

Không thể không nói, thành viên của Ngu Giả đã bị Thiên Lý tôi luyện ra một thần kinh rất bền bỉ.

Thủy Kính nhìn qua người Ám Các, nói: “Linh, tiếp theo chúng ta hành động cùng bọn họ đi, khe núi Hoan Nhạc nguy hiểm hơn những gì chúng ta dự đoán rất nhiều, tốt nhất nên tập trung lực lượng lại.”

Liên Hoành cũng gật gật đầu: “Phái một người đưa Ô Tặc trở về trị liệu, những người còn lại tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ.”

Nhóm Xích Cưu, Nguyên Dã không ý kiến.

Lúc này, Thiên Lý mở miệng nói: “Không, chúng ta lập tức rời khỏi đây.”

Mọi người đồng thời nhìn về phía cô: “Rời khỏi đây? Chúng ta chỉ mới đến đây được vài ngày thôi mà.”

“Nhiệm vụ bây giờ không quan trọng, với lực lượng hiện tại của chúng ta bây giờ thì không thể nào giải quyết hết được các sinh vật trọc hóa ở đây, mà nói chính xác, thì là các côn trùng trọc hóa ở khe Hoan Nhạc này.” Thiên Lý chậm rãi nói, “Theo thông tin trước đây thì chỗ này xuất hiện thế hệ trọc hóa thứ hai, nhưng thực tế thì không chỉ có mỗi thế hệ thứ hai thôi đâu.”

“Nghe em nói như vậy tôi cũng nhớ tới một vấn đề.” Nặc Á vuốt cằm nói, “Tại sao các loại côn trùng cấp thấp lại có thể sống sót được trong trọc khí? Nếu chỉ ngẫu nhiên một hoặc hai loài thì không nói, nhưng xuất hiện nhiều côn trùng trọc hóa như thế cũng thật khiến người khác nghi ngờ.”

“Đúng vậy.” Liên Hoành cũng nói “Tôi chưa từng gặp qua tình huống này bao giờ. Phải biết rằng nếu mỗi loại côn trùng đều có năng lực thích ứng mạnh như thế, vậy với số lượng khổng lồ và tốc độ sinh sôi nảy nở của chúng thì cả tinh cầu này cũng có thể bị bọn chúng chiếm cứ.”

Nghĩ đến khả năng này, mọi người đều không nhịn được mà rùng mình.

“Nếu đã vậy thì chúng ta càng phải tiếp tục xâm nhập, càng phải lấy thêm được nhiều tình báo hơn nữa.” Xích Cưu nắm chặt Tẫn Viêm, khẳng định nói.

“Các anh có nhớ loài địa tức mà chúng ta phát hiện được trước khi vào đỉnh Thải Vân không?” Thiên Lý đột nhiên hỏi.

“Ý em là loại sinh vật cấp thấp sống trong lòng đất ấy sao?” Nặc Á hỏi ngược lại.

Thiên Lý nói: “Như anh đã nói, loài này có khả năng tái sinh rất mạnh, có thể ký sinh lên những sinh vật khác, sinh vật cấp càng thấp thì càng dễ bị ký sinh, hơn nữa sau khi ký sinh có khả năng tiến hóa nhất định.”

“Ý em là?”

Thiên Lý tiếp tục nói: “Các sinh vật trọc hóa chúng ta gặp được, phần lớn là các loại côn trùng sinh sống dưới lòng đất, như kiến, bò cạp, hiển nhiên chúng đều tiến hóa do bị địa tức ký sinh.”

“Không đúng.” Thủy Kính nói: “Chúng ta còn gặp dơi, ong vàng và các loài biết bay khác nữa.”

“Vậy anh nghĩ chúng lấy cái gì làm thức ăn?”

Thủy Kính im lặng một chút, chợt nói: “Ý em là những sinh vật khác ăn các loại côn trùng bị ký sinh cũng sẽ bị ký sinh theo?”

“Không hoàn toàn đúng.” Thiên Lý thản nhiên nói, “Nhìn vào mức độ thương tổn của Ô Tặc, có thể nói dơi cũng không vì địa tức mà tiến hóa. Hay nói cách khác là, dù chúng có tiến hóa, cũng không tiến hóa như loài côn trùng cấp thấp là ong vàng.”

Nguyên Dã gật đầu đồng ý, “Tôi cùng bị đàn dơi đả thương, lực công kích của chúng cũng không mạnh hơn các sinh vật bị trọc hóa bình thường bao nhiêu.”

“Dưới dốc Thiên Tiệm Hải có thể gặp vài sinh vật trọc hóa trung cấp, nhưng từ Thiên Tiệm trở lên gần như là thế giới của côn trùng.” Thiên Lý ngẩng đầu nhìn đỉnh Thải Vân, “Có thể thấy các loài côn trùng này đang không có thiên địch nào ngăn cản, và đang phát triển với tốc độ cực kỳ khủng khiếp. Chỉ cần chúng đạt tới một số lượng nhất định, thì ngay cả thú trọc hóa cao cấp cũng sẽ bị nuốt chửng một cách dễ dàng.”

Nặc Á khó khăn lắm mới có thể mở miệng hỏi: “Tôi nhớ rằng em từng nói, địa tức đã trải rộng khắp địa tầng của đỉnh Thải Vân rồi đúng không?”

“Không phải là đỉnh Thải Vân, mà là cả khe Hoan Nhạc.”

Mọi người hít một hơi lạnh.

Thiên Lý lại nói: “Còn nữa, nhiệm vụ lần này rất không đơn giản. Mặc dù không biết được lai lịch của những kẻ ẩn nấp là gì, nhưng nhất định là có liên quan đến thế lực bên trên của thành Thánh.”

Đám người Nặc Á hoảng sợ, suýt nữa quên mất mấy kẻ đang ẩn nấp không rõ lai lịch ấy.

Xích Cưu hung ác nói: “Nhất định là có gì đó mờ ám trong nội bộ của họ, chẳng lẽ họ còn định lấy tính mạng chúng ta ra để trao đổi sao?”

Liên Hoành cũng nheo mắt lại, thản nhiên nói: “Tuy nhiệm vụ này của chúng ta được chính phủ tuyên bố, nhưng cũng không phải chỉ có một phần của chính phủ. Nếu thật sự là bị lợi dụng, vậy chúng ta cũng không cần bán mạng cho họ nữa.”

Sắc mặt của Nặc Á và Thủy Kính đều rất không tốt, đều cùng im lặng.

“Mấy cái này điều tra sau, chúng ta phải rời khỏi khe Hoan Nhạc trước đã.”

Nhóm Nặc Á lộ vẻ chần chừ, Nguyên Dã nói: “Chúng ta nhận được chỉ thị cấp A từ R Quân, không đến hạn chót không được tự ý bỏ nhiệm vụ. Nếu tùy tiện rút lui, xử theo tội trái lệnh.”

Sắc mặt Thiên Lý trầm xuống, chỉ thị cấp A? Cô ban bố mệnh lệnh này bao giờ? Trước khi xuất phát, cô chỉ coi lấy tình báo là chính.

Hiển nhiên là có người lấy tư cách của cô, bí mật ban bố chỉ thị cho những người còn lại, hơn nữa người đó nhất định là biết thân phận của cô, cho nên chỉ có mình cô và Tra Nhĩ là không nhận được lệnh.

Lòng Thiên Lý dâng lên một ngọn lửa giận dữ. Chuyện này có phải do A Nhĩ Đế Ti bày mưu đặt kế hay không? Anh ta coi tính mạng tổ viên của cô là cái thá gì? Coi cô là cái thá gì?

Lúc này, Thủy Kính đề nghị: “Mặc dù chưa rõ tình huống lúc này, nhưng đi tụ

/170