Cô Vợ Kết Hôn Hợp Đồng Mang Thai

Chương 5 - Biểu Hiện Của Anh Chỉ Đáng Giá Thế Này.

/1868


Tống Khinh Ca ngơ ngẩn, thành phố Z lớn như thế, thế nào mà lại đụng phải anh ta?

Tối hôm qua có người nói rằng đừng hỏi cô ấy là ai? Anh ta khẽ hừ một tiếng: Vậy mà chớp mắt lại tới đưa cả ảnh? Anh nhìn cô chằm chằm: Việc buôn bán rất khó khăn sao?

Nhắc tới chuyện hôm qua, cả người cô bỗng mất tự nhiên, chưa kịp định thần lại thì anh đã cầm trong tay tấm danh thiếp đặt ở trước mắt. Anh từ hừ nhẹ một tiếng, nghiền ngẫm nhìn: Tống Khinh Ca .....

Anh ta đọc tên cô lên với chất giọng trầm thấp sao lại nồng nàn hấp dẫn quá mức. Cô nghe qua liền cảm thấy nhịp tim đập bất thường, mặt nóng lên, vô cùng bực mình liếc nhìn anh ta một cái. Nhưng lại nhanh chóng phát hiện qua màn kính xe mớ ký giả đang đuổi gần đến.

Cô hốt hoảng vội vã cướp lại tấm danh thiếp, cất giấu sợ hãi xoay người đi lên xe của mình.

Nhìn chiếc xe màu đỏ BMW cuống cuồng cấp tốc lao đi, Cố Phong Thành gỡ mắt kính xuống, mắt anh khẽ nheo lại, phiến môi mỏng nở ra một nụ cười lạnh: Tống Khinh Ca ..... Chính cô tình nguyện đưa tới. Cô nghĩ là, cô có thể trốn được sao? Dĩ nhiên anh không ngại dành chút thời gian để chơi với cô trò mèo vờn chuột.

Mèo bắt được chuột rồi, trước tiên sẽ là thưởng thức, chơi đến khi chuột kiệt sức, thoi thóp thì sẽ cắn chết nó. Tất nhiên sau đó sẽ nuốt hết cả da lẫn lông. Thế nhưng, kết thúc nhanh như vậy thì chỉ toàn là mùi máu tanh. Có lẽ anh cần phải sửa lại quy tắc chơi một chút.

Ánh đèn từ phía sau loáng hoáng hiện lên, có người kêu lên: Là Cố tiên sinh.

Nghe vậy, Cố Phong Thành mặt mày lạnh nhạt, cửa sổ xe chậm rãi dâng lên, anh đạp chân ga, chiếc Bentley rất nhanh rời khỏi tầm mắt của mớ ký giả.

.....

Tống Khinh chạy xe đến được ngân hàng, là lúc nhìn thấy nhiều người trong ngân hàng đang cầm tài liệu, kêu là muốn đi đến toà án. Cô cố gắng ngăn cản, không có kết quả. Cô muốn gặp chủ tịch ngân hàng, nhưng người tiếp khách nói: Cao chủ tịch ngân hàng đang đi họp.

Cô nghĩ, đây rõ ràng là muốn đẩy trách nhiệm cho người khác.

Tình thế lúc này thực vô cùng cấp bách, cô phải gặp vị chủ tịch ngân hàng kia. Vì vậy một mực lao tới, đẩy cửa phòng họp ra.

Quả thật là đang họp, Tất cả ánh mắt đổ dồn nhìn về cô.

Bởi vì Tống thị nợ nhiều tiền, nên ai ở trong ngân hàng cũng đều biết cô. Nhìn ánh mắt họ, có sự đồng tình, có sự khinh miệt , hơn nữa là có cả sự khinh thường.

Là cô quá liều rồi. Tống Khinh Ca có chút lúng túng, nhắm mắt nói: Cao chủ tịch, về chuyện Tống thị vay nợ, tôi muốn cùng ngài nói chuyện một chút.

Không nhìn thấy đang họp sao? Cao chủ tịch hừ lạnh một tiếng, sắc mặt cực kỳ không tốt: Cút ra ngay.

Trước mặt bao nhiêu người như vậy, cái chữ cút làm cô vô cùng chua chát, cô miễn cưỡng nói: Cao chủ tịch .....

Không đợi cô nói tiếp, hai người bảo an đã đi tới, túm lấy vai cô kéo cô ra ngoài. Ngay sau đó, cửa phòng họp đóng lại.

Cảnh này cô đã gặp không ít lần rồi. Trong một tháng qua, cô đã phải nếm qua không biết bao nhiêu nơi thúc giục đòi nợ, cũng bị vô số những người từng xưng hô là chú bác thân thiết sập cửa lại. Cho cô nếm thế nào là mùi vị lạnh nhạt trên đời này.

Điện thoại chợt vang lên, là người bạn thân Hứa Uyển: Mình có 100 vạn, cậu có thể lấy dùng.

Cậu sao lại có nhiều tiền như vậy? Tống Khinh Ca kinh ngạc, Hứa Uyển chỉ là một diễn viên mới vào nghề, chưa có nhiều danh tiếng, trước đó còn kiếm không đủ tiêu.



/1868

Thể loại